Home

Advertisement

Customize

Chat box

Sep. 4th, 2009 | 10:25 pm


Get your own Chat Box! Go Large!

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Naruto cosplay

Aug. 13th, 2007 | 07:28 am


Goto Naruto_shippuden_cosplay chat group Get a Chat Box

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Don't believe in Fairy - chap 2

Feb. 13th, 2007 | 01:22 pm
location: Hanoi, Vietnam
mood: artistic artistic
music: Yura Yura - Hearts Grow

Chap 2: Chibi no jutsu..?

           

Ghi chú:

-          Chibi no jutsu: Thuật biến thành tí hon

-          Godaime: Vị Hokage thứ năm

-          Henge: Biến hình

 

~***~

 

            Lại một ngày yên bình ở Konoha.

            Trường học vang tiếng thầy giảng bài. Tiếng bút loạt soạt trên vở. Tiếng học sinh cười đùa.

            Bãi tập cũng không yên ắng. Giờ này, các genin đang tập luyện cho kì thi chuunin sắp tới. Không cần đoán, cũng biết kunai và shuriken cắm đầy các thân cây. 

           

            Godaime đứng tựa bên cửa sổ, ngắm nhìn quang cảnh ngôi làng. Bà khẽ mỉm cười khi nhớ lại những ngày thơ ấu. Thầy bà – Sandaime đã cống hiến hết mình cho nơi đây, kể cả mạng sống. ‘Phải. Vì những người quan trọng nhất.’ Trí óc đưa bà đến với hình ảnh người em trai yêu quý, hình ảnh người đồng đội luôn cận kề, và... một cậu nhóc tóc vàng hiếu động. Nhớ đến cậu, đôi mắt bà dịu lại...

            CÁI GÌ?!!

 

            Tiếng thét.. Hay đúng hơn, tiếng rú khiến bà giật mình tuột khỏi dòng suy nghĩ. Và.. cũng không phải giọng ai xa lạ. Nó chính là âm thanh cao vút quen thuộc của cậu nhóc ấy.

            Godaime chỉ biết lắc đầu:

-                      Bọn trẻ bây giờ..

 

~*~

 

-                      Nee chan.. n..nói cái gì cơ? – Naruto lắp bắp.

-                      Uhm.. t.. tí hon.. ấy.. – Chibi lúng túng đáp.

            Cô không muốn làm cậu nhóc sốc hơn nữa. Nhìn cái mồm há hốc, mắt mở to không chớp ấy khiến cô thấy mình có lỗi. Cứ như cô vừa nói rằng ramen là thứ chán nhất trên đời.

 

            Im lặng.

           

            Chibi liếc mắt nhìn Naruto. Cậu vẫn chưa hết choáng. Dù sao cũng không trách cậu được. Cậu đã nghe đến jutsu nào biến con người thành tí hon đâu cơ chứ. Thế nên, nghe Chibi nói, người cậu cứng lại như đá.

 

            Quay sang Sasuke. Cậu vẫn vẻ mặt lạnh băng. Không buồn nhướn mày.

 

            Gặm nhấm sự cắn rứt thêm một lúc nữa, Chibi ái ngại lên tiếng:

-                      Các cậu không cần giúp tôi đâu. Tôi sẽ nhờ người khác cũng được.

-                      Không! - Naruto đột ngột trả lời.

 

            Có lẽ sự bất ngờ đã qua. Miệng cậu đã ngậm lại. Và mắt chớp liên hồi. Cậu lại là Naruto mọi ngày. Và đương nhiên, cậu nhất định sẽ giúp Chibi. Cậu không bao giờ rút lại lời nói của mình.

 

-                      Chúng tôi giúp được. Chỉ có điều.. Chỉ có điều... tôi không biết biến thành tí hon thế nào...? – Gãi gãi đầu và cười trừ.

-                      Dobe. Thầy Iruka dạy rồi mà. – Sasuke toát mồ hôi.

-                      Hả.. Hả..? Lúc nào...? - Miệng cười còn rộng hơn lúc trước.

-                      ... À, tôi quên. Cậu có bao giờ nghe giảng đâu. – Rõ ràng giọng khích đểu.

 

            Nếu là bình thường, cậu đã xông vào đấm cho kẻ tinh tướng kia một cái giữa mặt. Nhưng vì việc quan trọng hơn *và sự thật đúng là cậu không bao giờ nghe giảng*, cậu tạm tha cho hắn. ‘Nhớ đấy. Tôi sẽ xử lí sau’

-                      Vậy jutsu ấy thực hiện thế nào? - Vừa hỏi, cậu vừa phải cố nén cục tức xuống.

 

            Hơi ngạc nhiên vì không thấy shinobi kia phản bác, nhưng rồi Sasuke cũng cho qua. Cậu nhắm mắt cố nhớ lại. Nếu đúng như cậu nghĩ, jutsu ấy đã được cậu học thuộc lòng. ‘Sharingan.’

-                      Chibi no jutsu.

 

            Bụp!

 

            Naruto dụi mắt. Bên trái là chiếc ghế sofa cũ kỹ. Bên phải là tấm thảm đã mòn. Sau lưng là bức tường màu xanh u ám. Và..Trước mặt là làn khói trắng xoá.

            Đừng nói với cậu.. Sasuke biến mất.

 

-                      WAAHH!!!... Dễ thương quá!!!

 

            Nghe giọng Chibi, cậu vội vàng nhìn xuống.

            Choáng.

            Dưới chân cậu là... Sasuke. Bé tí. Chỉ lớn hơn ngón tay cậu một chút. Chính xác là bằng Chibi.

 

            Nhìn Sasuke bé như thế, cậu chỉ muốn.. muốn... ĐẠP cho tên đáng ghét ấy một cái! Đúng. Phải đạp bẹp tên ấy, để trả thù cho những lần cậu nhún nhường. Phải đạp cái mặt vênh váo, để tên ấy biết vẫn còn Naruto tồn tại trên đời.

            Nhưng.. nhiệm vụ của cậu vẫn còn đấy. Mà.. jutsu ấy thì cậu chưa thực hiện bao giờ. ‘Lại phải nhờ vả tên tinh tướng này. Chết tiệt thật!’

           

            Trong đầu nguyền rủa không ngớt, nhưng cậu vẫn phải cố cậy miệng:

-                      Teme... thực hiện lại một lần nữa được không?

-                      Hn.

 

            Dù Sasuke đang đứng tít dưới chân, Naruto cũng có thể nhìn thấy cái khoé miệng nhếch lên và cái ánh mắt coi thường. ‘Rõ ràng mình cao hơn hắn.’ Càng nghĩ, cậu càng thấy nóng ruột. Chân cậu bắt đầu ngứa ngáy. Nó chỉ muốn giơ lên, và.. đạp thật mạnh xuống. Nếu có thể làm vậy ngay bây giờ, cậu thề sẽ không ăn ramen trong một năm. ‘Phải. Ngồi nhớ lại chiến thắng ngọt ngào ấy cũng đủ no rồi.’

           

            Cảm nhận rõ sự khó chịu của shinobi kia, nhưng Sasuke mặc kệ. Dobe của cậu bao giờ chẳng thế. Luôn nóng tính, luôn dễ dàng bị cậu chọc tức. Nhưng cũng luôn quyết đoán, luôn hết mình vì nhiệm vụ. Có lẽ đó cũng là một lí do khiến cậu coi Naruto là bạn, là đối thủ duy nhất của mình.

 

            Ngửa cổ hết cỡ, cậu mới thấy được cái đầu khổng lồ của shinobi kia. Nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc, cậu nhấn giọng:

-                      Nhìn cho kĩ nhé, Usuratonkachi.

 

            Gật lấy gật để, Naruto cũng chẳng buồn quan tâm đến lời trêu chọc. Cậu chỉ còn tập trung vào những động tác ở tay Sasuke và đồng thời làm theo. ‘Nhất định lần này phải làm được.’

 

            Phụp.

 

            Tiếng động lạ lùng.

            Chưa kịp định thần, Sasuke đã thấy có vật gì mềm mềm, nặng trịch đè lên người mình.

 

            Làn khói tan dần. Để lộ ra một chút màu cam trên sàn nhà.

            GYYAAAA!!!

 

            Chợt hiểu chuyện gì xảy ra, Chibi hét toáng lên. Cô chui tọt vào phía sau chiếc sofa. Nhắm tịt mắt. Bịt chặt tai. Cô không biết gì hết!! Không thấy gì hết!!

 

-                      Dobe. Cậu lại làm cái quái quỷ gì thế này?

            Phải khó khăn lắm, cậu mới chui ra được khỏi đống bùng nhùng trên đầu. Mà quái lạ. Khi cậu thực hiện, có bị xuất hiện vật gì đâu. Đừng bảo Naruto lại Henge thành một vật màu cam.

            Vật màu... CAM.

            ...

            ...

 

            Giật mình. Cậu ngẩng vội lên.

            Không có ai.

            Thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ suy luận của cậu sai.

 

-                      Teme.. Sao biến thành tí hon mà cũng khó chịu thế. - Một giọng nói vang lên ngay sau cậu.

 

            Sasuke quay phắt lại.

            Thôi.

            Xong.

 

            Bây giờ hối hận cũng quá muộn. Giá như cậu đừng quay lại... Giá như cậu đừng vướng vào chuyện này...  Giá như cậu hướng dẫn Naruto kĩ hơn...*Giá như cậu đừng quan tâm đến Naruto nhiều như vậy...* Nhưng muộn rồi... Quá muộn...

 

            Thụp.

 

-                      SASUKE!!! – Naruto hét lên.

 

            Không hiểu sao, vừa thấy cậu, Sasuke đã ngã gục xuống đất. Chibi lại biến đâu mất tăm. Chẳng lẽ.. ở đây có kẻ địch? Chẳng lẽ.. Sasuke bị tấn công..?

            Sợ hãi, cậu lao vội đến bên shinobi kia.

 

-                      Sasuke!! Sasuke!! Nghe thấy tôi nói không?!!! - Cậu hét lạc cả giọng.

 

            Nỗi sợ bắt đầu xâm chiếm lấy cơ thể cậu. Tay chân cậu bủn rủn. Không dám nhìn shinobi kia.

            Sợ. Phải. Cậu RẤT sợ. Sợ rằng sẽ thấy một gương mặt trắng bệch. Sợ rằng sẽ thấy một cái xác lạnh băng.

            Thu hết can đảm, cậu nâng Sasuke dậy. Người cậu mềm nhũn. Tưởng chừng phải nâng cả hàng trăm tấn.

 

            Máu.

            Cậu thấy MÁU.

 

            Tim Naruto thắt lại. Thở không ra hơi.

            Nỗi lo sợ của cậu.. là thật sao..? Xin đừng nói với cậu như thế.

 

            Tách.

 

            Một giọt rơi xuống chân.

 

            Người cậu như tỉnh khỏi cơn mơ. ‘Phải cầm máu lại. NGAY LẬP TỨC.’

            Thật nhanh, cậu xé một vạt áo làm băng.

            ...

            Áo cậu... đã không cánh mà bay...

            Đừng nói...

            Cậu đưa tay xuống. ‘Kami sama..’

            Vải. Cậu thấy vải. ‘Cảm ơn Người.’

            Nhưng. Là vải quần đùi.

            Lúc bấy giờ, cậu mới chú ý đến xung quanh. Ngay trước mắt cậu, là một quả đồi nhỏ màu cam.

            Quả đồi.. màu...

            ĐỐNG QUẦN ÁO YÊU QUÝ CỦA CẬU!!!

 

            Giá có cái lỗ nào để cậu chui xuống. Sao trời hại cậu thế?!! Sao trời lại cho kẻ vênh váo được một trận cười thoả thuê?!!...

            Mà khoan...

 

            Tách.

            Tiếp tục nhỏ xuống.

 

            Naruto chợt nhớ ra shinobi kia. Sasuke đang bất tỉnh, vậy mà cậu quên mất. Cảm thấy hơi hối hận, cậu vội vàng quay lại tìm vết thương.

            Đầu. Không phải.

            Mắt. Cũng không.

            Tai. Càng không.

            Mũi. Kh...

            ....

            ....

           

            SASUKEEEE!!!!

 

~*~

 

-                      ...Má cậu sao vậy, Sasuke? – Chibi ngây thơ hỏi.

 

            Cậu nhóc đang ngồi trước mặt cô, với vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Đôi lông mày cau lại hết cỡ. Màu đỏ sọc của Sharingan vẫn chưa tắt. Xung quanh cậu là một luồng không khí u ám xám xịt.

            Và má cậu.

            Cũng không có gì đặc biệt.

            Chỉ là... có thêm năm dấu ngón tay lằn đỏ.

           

-                      Không phải việc của cô. – Giọng gắt gỏng.

 

            Suýt chút nữa, cô đã lao đến phía trước. Một khi kích thước cậu nhóc chỉ còn bằng cô, thì cái cốc đầu của cô cũng sẽ chẳng nhẹ nhàng gi. Nhưng may thay, sự tò mò đã lấn át lòng tự ái. Chibi cố nén giận quay sang shinobi kia:

            -           Naruto, chuyện gì xảy ra với..

-                      Nee chan!! Tiếp theo chúng ta làm gì? - Cậu nhảy dựng lên cắt lời.

 

            Nghe nhắc đến việc của mình, Chibi hào hứng hẳn. Cô cũng chẳng buồn quan tâm đến sự gấp gáp đáng ngờ của Naruto.

 

-                      Tốt. Bây giờ tôi sẽ dẫn các cậu đến vùng đất quê hương tôi.

 

Còn tiếp...

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Don't believe in Fairy - chap 1

Feb. 13th, 2007 | 01:16 pm
location: Hanoi, Vietnam
mood: satisfied satisfied
music: Yura Yura - Hearts Grow

Chap 1: Starting point

           

Ghi chú:

-          Ramen: một loại mì của Nhật

-          Bibiri kun: đồ chết nhát

 

~***~

 

            Tối đến, quán Ichiraku trở nên nhộn nhịp hẳn. Teuchi – ông chủ quán, làm việc không ngơi tay. Hết chế biến miso ramen, lại tới tonkotsu ramen. Cô hầu bàn xinh xắn – Ayame, tất bật chạy tới chạy lui. Dù bận rộn, nhưng gương mặt hai người luôn nở một nụ cười, khiến không khí trong quán càng trở nên ấm cúng.

 

            Từ cửa, hai người bước vào. Một trong hai là khách quen lâu năm ở đây. Ayame mỉm cười lên tiếng:

-                      Ah, Naruto kun! Cậu ăn món gì?

-                      Cho ba miso ramen. – Naruto nhe răng cười đáp lại.

 

            Hai người khách ngồi vào ghế. Nhìn kỹ hơn, sẽ thấy không chỉ có hai người. Trên tay Naruto là một người tí hon, mặc bộ đồ màu đỏ. Teuchi hơn nhướn mày, nhưng không nói gì. Tôn chỉ của Ichiraku là không chõ vào chuyện riêng của khách hàng. Có lẽ đó cũng là lí do quán của ông luôn đông khách đến vậy.

 

-                      Ra..ramen là gì? – Cô tiên nhỏ thắc mắc. Cả đời, cô chỉ biết có phấn hoa, nhựa cây, và mật ngọt. À, còn cả những món ngọt nữa. Đây là một điều mà rất ít người biết về thần tiên. Họ RẤT, RẤT thích ăn đồ ngọt. Bánh gatô, bánh kem tươi, bánh sữa, kẹo mút,... đều là những món khoái khẩu của họ. Họ ăn đồ ngọt cũng gần bằng Naruto ăn ramen  vậy.

           

-                      Ramen mà nee chan không biết sao? - Naruto nhìn cô trối chết. Cậu không thể tưởng tượng nổi có người không biết ramen. RAMEN!! Cái tên ấy cũng phải làm người chết đội mồ sống dậy. À không, trừ kẻ lạnh lùng đáng ghét đang ngồi ngay cạnh cậu. Ai kiếm được một thứ kẻ đó thích, cậu sẵn sàng khao người ấy một tháng ăn ramen miễn phí.

 

-                      Dobe. Chẳng có người bình thường nào thích ăn ramen đâu. - Kẻ đáng ghét ấy lại lên tiếng khiêu khích.

 

Cậu phải vô cùng kiềm chế để không xông vào đập cho Sasuke một trận. Cố nuốt giận, cậu quay sang phía Chibi:

-                      Nee chan cứ ăn đi rồi biết. Ramen ở Ichiraku là vô địch thiên hạ! Đảm bào nee chan ăn xong, sẽ hồi phục lại như trước.

 

               Ba bát miso ramen nóng hổi được bê ra. Chỉ nhìn vào cái bát khổng lồ đặt trước mặt mình, Chibi cũng muốn xỉu tại chỗ. Nó phải lớn gấp mười lần cô, làm sao cô ăn hết nổi. Ngó sang bên cạnh, Naruto đã vội cúi xuống ăn lấy ăn để sau tiếng “Itadakimasu!”. Sasuke chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Cô dám chắc tên nhóc này nhiễm phải virus ramen. Chứ lại không. Nó húp ramen như húp cháo, cô còn không kịp thấy nó nhai mì.

             

            Chưa đầy hai phút, Naruto đã xong. Nhưng yên tâm, Teuchi sẵn sàng chế biến thêm ít nhất là bốn bát nữa. Nhớ lại bát ramen của mình, Chibi lại chóng mặt. Cố hết sức, cô mới kéo được một sợi mì ra khỏi bát. Cắn một miếng, hai miếng, .. rồi chín miếng, mười miếng... Vị ngọt đậm đà thấm dần xuống thực quản. Bay thấp xuống, cô húp được một chút nước dùng. Không hiểu do đói, hay do lây bệnh từ Naruto, cô thấy món lạ này ngon không kém bánh ngọt. Vục đầu vào bát, cô ăn không biết trời đất là gì. Và đương nhiên, cô cũng không để ý nụ cười hài lòng của Teuchi.

 

~*~

 

-                      Heh heh.. No quá đi mất!!

-                      Đương nhiên. Kẻ ngốc nào ăn xong mười tám bát ramen chẳng phải no.

-                      Ám chỉ gì vậy, teme ?! – Nhìn gườm gườm.

-                      Tôi chẳng ám chỉ ai. Mà tôi nói thẳng, cậu là đồ ngốc. - Giọng không chút run sợ.

-                CÁI GÌ??!!!! Muốn đánh nh..

Gya!

 

            Nước ramen bắn tung toé lên người Sasuke và Naruto. Lồm cồm từ trong bát mì, Chibi bò dậy một cách khó khăn. Nước dùng thấm ướt sũng bốn đôi cánh của cô, làm chúng cụp xuống y như lúc đi mưa. Sợi mì thì dính đầy trên đầu, có sợi quấn cả vào tóc. Trông cô bây giờ chẳng khác gì con thuỷ quái. Nhăn nhó đạp đống ramen dưới chân, cô hoàn toàn vô cảm với hai cặp mắt tức giận đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống.

           

            Vô tình ngẩng lên:

-                      ... Ôi.. Heh.. heh.. xin.. lỗi..

Đó là tất cả những gì cô có thể nói trước khi bị xách cánh lôi đi.

 

~*~

 

-                      Neeeeee channnn..!!! Đã xong chưa? Lâu quá...!!! – Naruto càu nhàu.

 

            Chibi đang ở trong phòng tắm của nhà Sasuke. Cô phải thay hết bộ quần áo – hay đúng hơn, bộ lá trạng nguyên ướt sũng. Hậm hực mở khoá nước, cô lại nghĩ đến dòng sông trong mát ngày trước. Đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng lạnh vô cùng. Lí do cô ghét tắm là vì thế. Cũng may, chưa có người kể truyện cổ tích nào lại bảo: “Thần tiên hôi lắm!”.

            Cố hết sức, cô mới vặn được vòi. Chưa kịp nhắm mắt, hàng trăm tia nước đã phun vào người cô. Ấm. Ấm hơn hẳn nước sông. Cảm giác như cô chui vào trong nhuỵ hoa, đắp lên mình những cánh hoa ngát mùi hương.

            Còn đang chìm đắm vào kỉ niệm, Chibi chợt bị tiếng gọi của Naruto làm giật mình. Lại cắn răng cắn lợi vặn cái vòi nước. Bay vội ra cửa, cô mới sực nhớ: KHÔNG CÓ quần áo. Nháo nhác nhìn quanh, cô chỉ thấy cuộn giấy vệ sinh...

 

            Cửa mở, Chibi bay ra, và.. trông như một xác ướp. Naruto chỉ biết trợn tròn mắt nhìn. Sasuke quay đi, không buồn quan tâm. Chibi nín thở, tim đập thình thịch. Trong cả căn nhà rộng lớn, có mỗi cô và hai thằng nhóc. Bây giờ cô chỉ chờ nghe tiếng cười hay tiếng trêu chọc của chúng.

            Tích tắc.

            Tích tắc.

            Tích tắc.

            Heh. Chẳng có gì xảy ra.

            Cô chớp mắt ngạc nhiên. Bọn nhóc này.. ngoan hơn cô tưởng. Hay.. bọn nó không phải con trai..?!

 

            Như đọc thấu suy nghĩ của cô, Sasuke lên tiếng:

-                      Chẳng là gì so với Oiroke no jutsu của Naruto đâu.  

 

            ...H.. Hả..? Cô không nghe nhầm đấy chứ? Trời ơi! Chẳng lẽ bọn nhóc hư hỏng quá đến mức không bị ảnh hưởng sao?! ...Không biết nên vui *cho cô* hay nên buồn *cho bọn chúng* nữa đây...

 

            Cậu nhóc hư hỏng được nói đến vẫn đang đứng ở cửa phòng tắm càu nhàu, không để ý có người vừa bước qua trước mặt. 

 

-                      Dobe. Nếu muốn nhanh chóng, thì đừng đứng đấy lải nhải nữa. Có vào đây luôn không?

 

...

 

            Im bặt.

            Từ từ ngẩng đầu lên.

            Bốn mắt nhìn nhau.

            Cậu thấy mồ hôi bắt đầu túa ra. Trên trán. Sau gáy. Trên lưng.

            Người nóng ran... Nhất là trên mặt...

            ‘Kami sama, xin đừng cho con đỏ mặt..’

            Nuốt nước bọt.

 

-                      C..cậu bảo...

-                      Phải. Tôi hỏi cậu có vào tắm luôn không? Hay là.. cậu sợ, bibiri kun? - Một cái nhếch mép.

-                      CÁI GÌ?! Tôi KHÔNG sợ.

 

            Để chứng minh cho lời nói của mình, cậu hùng dũng bước vào, mặt vênh lên. Hokage chẳng ngán một ai cả. Cậu mặc kệ cái cảm giác gai gai khắp người. Mặc kệ cái nóng cứ tăng dần trên mặt. Mặc kệ cái suy nghĩ về hình ảnh cậu sắp được thấy. Mặc kệ tuốt! ‘Chẳng qua mình bị ốm. Đúng. Ốm do bị ướt khắp người.’

 

            Chibi dám thề sống thề chết rằng, khi Sasuke đóng cửa phòng tắm, cô thấy một giọt màu đỏ tươi chảy từ mũi cậu xuống. Rất tiếc, Chibi chan đã đánh giá sai hai cậu nhóc. Một trong hai người không hề hư hỏng như cô tưởng,.. mà hư hỏng hơn nhiều.

 

~*~

 

-          Cậu định cứ mặc quần áo đi tắm hả? - Nhướn mày.

-          H.. Hả?.. À..uhm..

 

            Naruto trả lời một cách khó khăn. Cậu hết nhìn xuống đất, lại nhìn ra xung quanh, và đương nhiên là không nhìn Sasuke. Cả cuộc đời, chưa bao giờ cậu thấy căng thẳng như bây giờ. Chỉ cần Sasuke bước một bước tới, chắc chắn cậu sẽ ngã quỵ xuống. Đương nhiên là cậu không sợ.. Chỉ là.. chỉ là.. cậu không quen.. Nhưng cũng không phải cậu chưa từng tắm chung với ai bao giờ. Chủ nhật nào, cậu và Kiba, Shino, Shikamaru, Chouji, cũng ra nhà tắm công cộng... Chỉ là.. chỉ là.. cậu không quen tắm chung với... Sasuke.

            Trong tất cả mọi người, tại sao cứ phải là Sasuke đang ở trong phòng tắm với cậu nhỉ?! Sao ông trời hại cậu đến thế?!! Sao không phải Sakura? Đúng. Có là 100 Sakura không-mặc-gì đứng trước mặt cậu, cậu cũng không run thế này. Đằng nào tình cảm của cậu dành cho Sakura cũng chỉ là tình bạn thân, tình cảm như anh chị em trong nhà. Mà anh/em trai tắm cùng em/chị gái thì có gì đâu? Nhưng đừng hiểu lầm cậu. Nói thế không có nghĩa cậu có tình cảm *đặc biệt* với Sasuke. Không. Ý cậu là.. uhm.. là..

 

-                      Usuratonkachi. Có nghe tôi nói không đấy?

 

            Naruto giật bắn mình. Theo phản xạ, cậu quay đầu lại phía người nói, và.. hối hận ngay sau đó. Sasuke đã cởi trần, chỉ còn mặc chiếc quần màu trắng cùng dải băng bảo vệ ở tay chân. Cậu nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Có cho nổ bom nguyên tử ngay bên tai, nó cũng không thể át được tiếng “doki, doki” liên hồi. Đầu cậu trống rỗng. Không nghĩ được gì. “Kami sama, hoặc là Người cho con chết đi, hoặc là Người cho con tình dậy khỏi cơn ác mộng này.. !!” Mắt cậu cứ cụp dần, cụp dần, rồi nhắm hẳn. Cậu không muốn mở mắt ra nữa. Cậu không muốn nhìn vào sự thật: Cậu – Sasuke – phòng tắm.

 

-                      Cậu  tự cởi quần áo được không, hay... cần tôi giúp? - Giọng châm chọc.

-                      H.. hả.. A, để tôi lấy nước tắm cho cậu.

 

            Bám vội vào lí do ấy, Naruto bước thật nhanh khỏi chỗ đang đứng. Với cậu, nó như một cái bẫy. Cậu sợ đứng thêm phút nào nữa, cậu sẽ phát điên, sẽ tiếp tục nhìn Sasuke không chớp mắt, sẽ... Chợt đầu óc rối tung của cậu hiểu ra câu nói của người kia. Chết tiệt! Cậu lại thấy mặt nóng ran. Sau hôm nay, có lẽ cậu sẽ phải đi khám. Hình như cậu bị nhiễm một loại virus lạ. ‘Chắc chắn từ Sasuke.’

 

            Đưa lọ nước tắm cho Sasuke, rất vô tình, tay cậu chạm vào tay người kia. Như có luồng điện xẹt qua người, cậu rụt vội tay lại. Cả người cậu tê rần. Chẳng lẽ cậu bị tấn công bởi Chidori? Không. Không thể nào. Nếu vậy, cậu đã chết rồi, hay ít nhất, cũng mất một tay. Nhưng đằng này, cậu vẫn sống, tay vẫn còn nguyên vẹn, và tim cậu.. Tim cậu đập nhanh hơn bao giờ hết. Cậu sợ, nó sẽ vọt ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào. Đáng tiếc, giá lúc ấy cậu để ý một chút, cậu sẽ thấy một vệt hồng xuất hiện trên má Sasuke.

 

 

            Cho đến lúc bước vào bồn tắm, cậu vẫn thấy Naruto đứng một chỗ, mặt cúi gằm. Nếu không phải cậu muốn tắm nhanh chóng, nếu không phải cậu ghét thấy người khác không dám nhìn mình *nhất là Naruto*, nếu không phải cậu muốn thấy Naruto *.. uhm.. *, thì có lẽ cậu cũng để kệ thế. NHƯNG. Cậu lại có tất cả những điều ấy. Vì thế, cậu đã làm một việc khiến Naruto – Ninja-gây-bất-ngờ-số-một-làng-Konoha, cũng phải sốc.

 

            Không hề báo trước, cậu nắm lấy cổ tay Naruto và giật mạnh.

 

            Ùm.

 

            Naruto ngã vào bồn tắm. Không. Đúng hơn, cậu ngã vào một vật mềm mềm, âm ấm nằm trong bồn tắm. Và. Chính xác là cậu ngã lên người Sasuke. Theo bản năng, khi ngã, người ta hay bám vào vật gì có trong tầm tay. Naruto cũng không phải ngoại lệ. Cứ theo tình hình bây giờ, mặt cậu đang áp chặt vào cổ Sasuke, còn hai tay cậu thì ôm chặt lấy lưng Sasuke. ‘Ôi!’

 

 

            Rõ ràng bồn đầy nước ấm, nhưng cậu lại thấy lạnh buốt. Trí óc cậu chỉ biết duy nhất một điều: Naruto đang ôm cậu.

            Naruto.

            ÔM.

            Cậu.

            Và. Ôm RẤT chặt.

 

            Nếu có người bảo cậu đang ở trạng thái chân không, chắc cậu cũng tin ngay. Chứ nếu không, tại sao cậu lại thấy ruột gan đảo ngược thế này?! Cậu nghe tiếng tim đập. Nhưng không biết là của mình hay của Naruto. Tai cậu ù đi. Chỉ còn nghe thấy... Không. Cảm nhận thấy hơi thở gấp phả vào cổ mình. Giá như cậu cũng thở gấp được như thế. Cậu đã nín thở từ lúc nào, và bây giờ không đủ can đảm để thở ra. Mắt cậu vẫn mở, nhưng chỉ còn thấy những lọn tóc vàng. Nhìn thấy đôi mắt xanh. Nhìn thấy Naruto đang ÔM cậu. Với cậu, cả thế giới ngoài căn phòng này đều trở nên vô nghĩa.

 

            Bất giác, cậu đưa tay lên. Đặt  hai bàn tay lên vai Naruto và... Ôm lại chăng? Có thể nào...? Cậu là đồng đội với Naruto nhiều năm. Cãi nhau có. Đánh nhau có. Nhưng chưa bao giờ cậu cầm tay,.. đừng nói đến ôm Naruto, *nhất là trong tình huống như thế này*. Cho dù cậu ôm Naruto thật, thì cậu ấy sẽ nghĩ thế nào? Chắc chắn sẽ hét toáng lên, chạy ra khỏi phòng thật nhanh, và tránh càng xa Sasuke càng tốt.

            Nếu thở được, có lẽ cậu đã thở dài rồi. Cậu không muốn thế. Không muốn làm Naruto sợ. Không muốn Naruto tránh xa mình. *Hay nói cách khác, cậu luôn muốn ở bên Naruto*. Đừng vội nghĩ cậu có tình cảm với shinobi kia. Chẳng qua, cậu với Naruto là đồng đội lâu năm. Chẳng qua, cậu với Naruto là bạn bè thân nhất. *Chẳng qua, Naruto là người quan trọng nhất của cậu. Chẳng qua, cậu luôn quan tâm tới Naruto.* Cậu chỉ đang cân nhắc các giải pháp. Phải rồi. Cậu luôn luôn thận trọng mà.

 

            Quyết định cuối cùng.. Sasuke nâng vai Naruto dậy. Người shinobi kia ướt như chuột lột. Nước nhỏ từ tóc, từ lông mi, từ mũi, từ cằm xuống. Đôi mắt nhắm chặt. Gương mặt đỏ bừng. Nhìn cảnh ấy, một thoáng nào đó, cậu muốn giữ lại người kia, giữ mãi trong vòng tay mình. Chỉ một thoáng.. một thoáng thôi.. Không có ý gì đặc biệt. Đúng. Chỉ đơn giản là.. cậu muốn thế...

 

            Hụt hẫng vì hơi ấm biến mất, Naruto mở choàng mắt. Cậu không mơ. Vẫn Sasuke. Vẫn phòng tắm. Và. Từ đầu đến chân cậu, không chỗ nào khô ráo. Nhìn lại vị trí của mình, cậu cuống cuồng nhảy khỏi bồn.

-                      X.. xin lỗi!!

 

            Chân chạm nền đá lạnh, cậu lại càng nhớ sự ấm áp vừa rồi... Không. Không phải nhớ Sasuke. Cậu chỉ nhớ sự ấm áp thôi... Và.. nhớ cả làn da chạm nhẹ vào môi.. Nhớ cả cái nắm chặt trên vai mình..

            Cậu.. nhớ khoảnh khắc đặc biệt vừa rồi...

 

            Bỗng một mùi hương xộc vào mũi Naruto. Mùi nước tắm.

            Mùi hương không dễ chịu chút nào. Đương nhiên. Cậu đằng nào cũng là một thằng con trai. Làm sao cậu có loại nước tắm dịu nhẹ như của con gái được. Bình thường, ngửi lâu một chút là cậu thấy chóng mặt. Nhưng hôm nay, cũng nhờ nó cậu thấy tỉnh táo hơn hẳn. Dường như nó đã đánh thức cậu dậy khỏi một thế giới ảo tưởng. Đánh thức cậu khỏi cơn ác mộng mà cậu đang dần chìm đắm.

            Hít một hơi thật sâu, cậu quay lưng lại bồn tắm, *quay lưng lại Sasuke* và cởi dần đồ.

 

            Áo khoác.

            Áo lưới. Bây giờ, cậu đang cởi trần.

            Quần dài.

            Và. Chỉ còn lại quần đùi.

 

            Naruto nuốt nước bọt khó khăn. Sao nhỉ? Chỉ là cởi nốt cái quần này ra và nhảy vào bồn. Cũng như mọi khi thôi. ‘Ừ. Đơn giản mà.. *Đơn giản như ôm Sasuke ấy*’

            Rủa thầm trong đầu, cậu kéo nốt cái vật cuối cùng kia xuống.

 

...

            Cậu.. tưởng tượng chăng..?

            Cảm giác như có một tia laze quét dọc sống lưng.

            Cảm giác như có ai đó đang nhìn cậu. Nhìn rất kĩ.

 

            Nhanh hơn tên lửa, cậu nhảy vội vào bồn tắm.

 

~*~

 

            Chibi bồn chồn không yên. Căn phòng yên ắng một cách đáng sợ.

            Và. Rõ ràng có ba người trong phòng.

 

            Cô không hiểu nổi con người nữa. Chỉ hai mươi phút. HAI MƯƠI PHÚT tắm cỏn con. HAI MƯƠI PHÚT cởi đồ - dội nước - mặc đồ. Mà mọi thứ thay đổi hoàn toàn.

            Naruto KHÔNG nói. Cũng KHÔNG cười.

            Sasuke KHÔNG nhếch mép. Cũng KHÔNG châm chọc.

            Cô sợ rằng, chỉ một động cựa nhỏ cũng làm họ nổ tung.

 

            Sực nhớ ra vấn đề của mình, thu hết can đảm, Chibi lên tiếng:

-                      Na.. Naruto.

 

            Giật mình dứt khỏi dòng suy nghĩ, cậu bật dậy:

-                      H.. hả?

 

            Cuối cùng tiếng nói cũng trở lại căn phòng. Thở phào như trút được gánh nặng, Chibi nói tiếp:

-                      Uhm.. Về việc cậu bảo sẽ giúp chúng tôi ấy...

 

-           ..Vâng?

            Naruto nhìn cô khó hiểu. Sasuke nhướn mày chờ đợi.

 

-                      Uhm.. thì... – Cô bắt đầu thấy mất hy vọng. Có lẽ nói ra điều ấy khó hơn cô tưởng. - Muốn làm vậy.. các cậu.. phải biến thành tí hon..

-          CÁI GÌ??!!

 

Còn tiếp...

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Don't believe in Fairy - Prologue

Feb. 13th, 2007 | 01:14 pm
location: Hanoi, Vietnam
mood: satisfied satisfied
music: Road - Hearts Grow

Don’t believe in Fairy

 

Tác giả      : Usuratonkachi

Thể loại     : Phiêu lưu/ Lãng mạn/ Hài

Mức độ     : PG 13 ( có thể là PG 15 trong những chap tiếp theo, cứ chờ xem đã :P )

Cặp đôi     : Sasuke x Naruto ( tất nhiên >< )

Giới thiệu  : Sasuke và Naruto gặp Chibi - một cô tiên tí hon. Dòng tộc cô đang gặp nguy hiểm. Là Naruto, cậu không thể bỏ qua. Cuộc phiêu lưu của hai người giải cứu thế giới thần tiên sẽ như thế nào?

  • Naruto, Sasuke không thuộc về tôi. Họ là những đứa con tinh thần của Kishimoto sensei. Và. Đương nhiên họ thuộc về nhau.

 

Ghi chú chung:

-          “...”: Lời nói gián tiếp

-          ‘....’: Suy nghĩ

-          *...*: Lời thêm vào của tác giả // điều nhân vật cảm thấy hoặc suy nghĩ nhưng

không muốn nói/ nghĩ hẳn ra.

 

Mở đầu

         

Ghi chú:

-          Usuratonkachi: đồ ngốc

-          Dobe: đồ đội sổ (học bét lớp)

-          Kami sama: ông trời // Chúa

 

~***~

 

Như mọi ngày.

            Bãi tập làng Konoha không một phút nghỉ ngơi.                                                       Mùi mồ hôi. Mùi bóng đêm bao phủ.

Tiếng kim loại va chạm. Tiếng thét. Tiếng nguyền rủa. Và. Ẩn đâu đó một cái nhếch mép. Đôi lúc, cả một nụ cười.

           

Trong sắc chiều tà, chỉ còn thấy hai bóng người lao tới.

           

YAAAAHHH!!!

           

Tiếng kunai xé gió.

            Shurinken phóng đi.

 

            Ngọt như dao, chiếc shuriken cắt ngang  thanh kunai làm hai nửa.

           

            Phập.

            Đầu thanh kunai cắm ngập vào thân cây.

           

-          Hn. Usuratonkachi. - Một cái nhếch mép.

-          Tem...

            GYAAAAHHHH!!!!

           

            Bốn mắt nhìn nhau. Im lặng chết chóc.

-                      Khô..không phải tôi..!! - Hốt hoảng. Xua tay loạn xạ. - T..tôi biết cậu đang nghĩ gì..

 

            Một cái nhếch mép nữa. Đôi mắt ánh lên sự thích thú. Và vẫn vẻ tự đắc. Thầm thì: “Vậy theo cậu tôi đang nghĩ gì, *Dobe*?”

     

-          Arrghh. KHÔNG PHẢI TÔI!!! TÔI ĐÃ NÓI LÀ..

GYAAAHHHHH!!!!

 

            Không ai bảo ai, cả hai cùng quay lại... Nghe nhầm chăng..?! Sao có vẻ tiếng thét phát ra từ.. một thân cây. Hai shinobi tiến tới từ từ và dè chừng.

           

-                      Te..teme, kia có phải.. một người..tí hon không? – Shinobi thấp hơn rụt rè lên tiếng.

           

            Cậu đã không nhìn nhầm.

            Trước mặt họ, một hình hài bé nhỏ đang giãy đạp, cố gắng thoát khỏi một vật gì đó. Không. Đúng hơn là cố gắng thoát khỏi đầu thanh kunai lúc trước.

            Thấy vật ấy, shinobi vừa lên tiếng vội chạy đến, mặt đỏ bừng. ‘Chết tiệt! Tên vênh váo kia lại được dịp cười hả hê.’ Cậu có thể nhìn rõ mồn một cái nhếch mép đáng ghét của kẻ đi sau mình. ‘Cứ chờ đấy!’

 

            Rút thanh kunai ra, cậu mới có dịp quan sát kỹ người tí hon. Cô ta có mái tóc màu nâu hạt dẻ, tết đuôi sam ngang hông. Đôi mắt... Không. Con mắt của cô nằm ngay giữa trán và có màu vàng sẫm. Quái dị nhất là bộ quần áo. Có vẻ như nó được làm từ lá cây trạng nguyên. Màu đỏ tươi làm nổi bật nước da trắng vô hồn, gần như thạch cao. Và. Cậu dụi mắt lia lịa. Đừng nói với cậu, cô ta có.. cánh. Không chỉ một đôi, mà tới bốn đôi!! Hai đôi cánh màu đỏ nhạt gắn trên lưng, hai đôi trong suốt gắn dưới cổ chân. ‘Kami sama, con đang mơ chăng?’

 

            -     Nhóc! Nhìn chằm chằm người khác thế là CỰC KỲ bất lịch sự đấy! - Người tí hon cau có.

            So với một thân hình nhỏ bé, giọng nói cô ta to khủng khiếp. Kì lạ là nó không thanh trong, hay cao vút. Ngược lại. Đó là một giọng rất trầm - giọng của một con sư tử cái chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ.

 

            -     H..Hả? – Cậu giật mình, ngã phịch xuống đất. – Cô.. cô nói được hả?.. Vậy... cô là.. yêu tinh sao?

Có hai người toát mồ hôi.

           

            -     Đương nhiên là ta nói được! Ta không câm. Và, ta không phải yêu tinh. Ta là tiên tí hơn! TIÊN TÍ HON!! Nghe rõ chưa hả, đồ bã đậu?! - Vừa nói, người tí h.. à không, cô tiên nhỏ vừa bay xuống cốc liên tục vào đầu cậu.  Nếu nhìn kỹ, có thể thấy hai thái dương cô nổi gân xanh nhỏ xíu, một dấu hiệu cho biết cô đang rất tức giận. *Kami sama, xin hãy phù hộ cho Nar.. à, cậu shinobi kia*

 

            -     Itai! Itai! Itai!!! - Cậu shinobi đáng thương ôm trán cố tránh những cái cốc như trời giáng. Không thể ngờ cô yêu t.. tiên tí hon lại có sức mạnh ghê hồn. Nếu là con gái, có lẽ cậu đã khóc thét lên,... và ôm chặt lấy shinobi đứng đằng sau. NHƯNG. Có một chữ NHƯNG *to tướng và được viết bằng chữ in hoa*. Cậu là con trai. Cậu có lòng tự trọng của mình. Cậu không khóc, và càng không thể ôm chặt lấy người kia *mặc dù chắc chắn sẽ rất thoải mái*.

 

            Bỗng một giọng nói trầm vang lên, chấm dứt cuộc hành hạ mà cậu đang phải chịu đựng ‘Cảm ơn Người, Kami sama!’:

-                      Nếu cô ĐÚNG là tiên, thì sao lại lạc đến đây? - Người lên tiếng là shinobi cao hơn. Dường như cậu không tin mấy vào thần tiên. Trong đầu cậu chỉ có Ninjutsu, Genjutsu, Taijutsu và Sharingan. Cậu có thể chắc đến 99%, đây chỉ là một Genjutsu do kẻ rỗi hơi nào đó bày ra. ‘Kakashi sensei chẳng hạn.’

 

Cô bé ngẩng đầu lên, con mắt nheo lại, như đang tính toán điều gì. Một giây.. hai giây.. rồi năm giây... Không ai nói một lời nào.

-               Gọi ta là Chibi nee chan. - Yêu cầu pha lẫn đe doạ.

 

Nếu không phải vừa bị ăn cốc đau điếng, có lẽ nạn nhân của cô ta đã ôm bụng lăn ra cười. ‘Chibi nee chan’ – Có ai lại nghĩ ra cách xưng hô ngố đến thế với người như cô ta. Thà bảo cậu gọi Tsunade baa san như vậy nghe còn đỡ ngang hơn!

 

-           Gì cũng được. Trả lời câu hỏi của tôi đi.

            Chưa kịp chớp mắt, cô tiên tí hon đã bay vụt lên. Bàn tay nhỏ bé nắm lại, chuẩn bị cho một cái cốc trời giáng.

            Bộp.

            Điều mong đợi của cô và cậu shinobi nạn-nhân-lúc-trước đã không xảy ra. Một bàn tay con trai đã đưa ra đúng lúc, giữ chặt tay cô lại.

           

            Lầm bầm nguyền rủa, cô rụt tay lại. ‘Mình ghét hai tên này!’

-                      Như ta đã nói, ta là tiên tí hon.  Ngươi biết chứ, tiên mà các người hay thấy trong truyện cổ tích ấy. - ‘Mà mình nghi ngờ bọn nhóc này đã từng đọc truyện cổ tích’. Suy nghĩ của cô không phải là không có lý. Cứ thử ngó qua, sẽ thấy một đôi mắt ngạc nhiên, toàn những dấu hỏi chỉ chực vụt ra, và một cái nhìn sắc lạnh, khiến cô lạnh hết sống lưng.

           

            Cô hắng giọng nói tiếp:

-                      Nhưng dòng tộc ta lâu lắm rồi không sống trên một cánh đồng đầy hoa. Không. Không được thơ mộng như thế. Năm năm trước, bọn quỷ nhỏ biết được bí mật của dòng tộc tiên chúng ta, nên đã tới quấy phá. Chúng mỗi tuần trăng lại bắt cóc một tiên. Từ khi ấy, chúng ta phải sống ẩn nấp, chui lủi trong bất cứ nơi nào có thể. Ta đã trốn dưới một cây trạng nguyên mà cũng không thoát. Vừa rồi, bọn chúng phát hiện ra nơi ta ẩn nấp. Ta phải khổ sở lắm mới thoát được.  Ba ngày đêm ta không ăn, không ngủ, *vì thế ta rất dễ nổi cáu*. Thế đấy, các ngươi còn muốn hỏi gì nữa không? – Cô cau mày, khó chịu. ‘Tại sao mình phải kể cho bọn nhóc này nhỉ?!’

 

-                      Tôi là Naruto. Rất vui được làm quen. - Cậu shinobi đang ngồi lên tiếng. – Heh, heh, xin lỗi đã làm cô cáu. - Vừa gãi đầu ngượng nghịu, cậu vừa nhe răng cười trừ.

 

-               Còn kia là Sasuke. - Chỉ tay sang shinobi đứng bên cạnh. Người được nói đến vẫn đứng im, không tỏ cảm xúc gì, chỉ một tiếng “Hn”. – Tên này khó chịu lắm. Tinh tướng, vênh váo, chẳng khác gì một bức tượng. Cô không cần quan tâm đến hắn, vì tôi sẽ là Hokage tương lai. Hắn chẳng đáng lau giày cho tôi.

 

-                      Bởi vì cậu mới chính là người lau giày cho tôi, Usuratonkachi.  - Một giọng bình tĩnh, bất cần đáp lại.

 

-                      Nói gì?! Teme!

           

            Cô tiên nhỏ bắt đầu thấy hứng thú với cặp.. à, hai shinobi này. Thật lạ, chỉ cần một lời nói của người này, cũng có thể kích động người kia. Và. Cô có thể chắc chắn đã nhìn thấy một tia trìu mến từ ánh mắt Sasuke dành cho Naruto.

 

-                Chúng tôi sẽ giúp cô. - Lời nói chắc như đinh đóng cột.

            Cô giật mình, dứt khỏi dòng suy nghĩ. Một bàn tay rụt rè giơ ra trước mặt cô. Ngước lên, cô thấy Naruto đang mỉm cười, Sasuke nhìn thẳng vào mắt cô, không phản đối, cũng không ủng hộ. Bất giác, cô mỉm cười và nắm lấy ngón trỏ của cậu nhóc, lắc thật mạnh. Có thể gọi đó là cái bắt tay? Đột nhiên, cô thấy tin tưởng lạ lùng. Số phận của dòng tộc cô sẽ thay đổi chăng?

 

Còn tiếp...

 

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Fanfictions

Aug. 18th, 2006 | 10:45 am

Author: Crimson-sky-line
Title: A forever friendship
Pairing: SasuxNaru
Rating: T
Summary: Oneshot. Sasuke and Naruto are fighting when Sasuke comes back and its a test of friendship. Deathfic.
(link)

Athour: Only-my-will
Title: Strawberries
Pairing: SasuxNaru
Rating: K
Summary: Sasuke is stuck with cooking a Strawberries Cream pie for his mission.Oneshot.

Link | Leave a comment | Add to Memories | Tell a Friend


Recent doujinshis

Aug. 14th, 2006 | 12:19 pm
mood: happy happy
music: Flow_ Hands

I've just read 2 newest Naruto doujinshis. Of course they're about my favorite couple SasuxNaru ( wow, cute, cute, cute!!). And they're also drawn by my favourite artist Ichihara Tetuno. Wanna read?
 - A little date
 - A day like cat

Feel free to talk about Naruto and Sasuke. And what do you think about SasuxNaru?

 

Link | Leave a comment {1} | Add to Memories | Tell a Friend


Konichiwa!!

Aug. 14th, 2006 | 12:18 pm

Hello everybody!
I'm a fan of SasuxNaru, and I want to be friends with everyone has the same interest.

Link | Leave a comment {1} | Add to Memories | Tell a Friend


Advertisement

Customize